August 7, 2022 3:16 pm

Gia Cát Lượng hay Lỗ Túc chia ba thiên hạ thời Tam quốc?

Tam quốc diễn nghĩa của La Quán Trung có miêu tả Gia Cát Lượng là người đã đặt nền móng cho cục diện Tam quốc, nhưng trên thực tế, ở phe Đông Ngô cũng đã có người đưa ra sách lược như vậy từ trước.

Theo trang mạng Lishiquwen đưa tin, Lỗ Túc tự là Tử Kính, ông là một chính trị gia, nhà quân sự phục vụ dưới trướng Tôn Quyền vào cuối thời Đông Hán trong lịch sử Trung Quốc. 

Trong tiểu thuyết Tam quốc diễn nghĩa của nhà văn La Quán Trung, vai trò của Lỗ Túc đã bị hạ thấp nhiều so với lịch sử. Ông chỉ hiện lên như nhân vật phụ để nhấn mạnh sự giỏi giang của Chu Du mà nhất là Gia Cát Lượng. 

Thuyết phục Tôn Quyền kháng Tào, công lao là của ai?

Năm 198, Lỗ Túc có tìm đến với Viên Thuật, một chư hầu của nhà Hán và cũng chính tại đây ông đã gặp và làm thân với Chu Du.

Chu Du thuyết phục Lỗ Túc rời Viên Thuật để đi theo phò tá cho Tôn Sách. Sau khi Tôn Sách băng hà, Chu Du đã tiến cử ông với Tôn Quyền, em trai và cũng là người kế vị Tôn Sách.  

Ngay lần đầu tiên chạm mặt, Tôn Quyền đã rất ấn tượng với Lỗ Túc và tôn trọng ông, sau đó ông liền từ chối tất cả các vị khách được mời đến dự tiệc và chỉ giữ lại mỗi Lỗ Túc. Tôn Quyền đã mời Lỗ Túc đến ngồi cạnh ông và cả hai đã cùng nói chuyện với nhau về việc trong thiên hạ và thưởng rượu. 

Kể từ đó, bộ ba Lỗ Túc, Chu Du, Trương Chiêu là những nhân vật có tiếng nói quyết định trong việc phò trợ, phụ chính và định hướng cho sự phát triển của thế lực Tôn gia. 

Ngô thư của tác giả Vi Chiêu có ghi lại: “Từ Kính tuy không có tài cáng gì nổi bật như Cố Ung, Tưởng Uyển, Tuân Úc nhưng lại rất thông hiểu về chính trị, ngoại giao, quân sự và rất cẩn trọng mỗi khi áp dụng định kiến”. Chu Du cũng cho biết: “Lỗ Túc là người có phong độ, trung, dũng, trí, kiệm và có tu dưỡng nhân nghĩa lễ tín”. 

Trước trận Xích Bích, Tôn Quyền còn khổ sở trong việc định hướng phát triển thế lực Giang Đông. Tào Tháo một bên mượn danh thiên tử để hiệu lệnh chư hầu, một bên lấy trăm vạn hùng binh uy hiếp Giang Nam. 

Do đó, nếu chống Tào không thành thì cơ nghiệp ba đời của Tôn gia có thể sẽ tiêu tan trong chốc lát. Vì vậy, nhiều mưu sĩ nhà Đông Ngô chủ trương “hàng thì dễ yên, đánh thì khó thắng”. Trước vấn đề này, Tôn Quyền vừa không muốn chịu sự áp bức của tào Tháo, vừa sợ không đấu lại quân Tào. 

Trong Tam quốc diễn nghĩa, nhà văn La Quán Trung cũng có nói hơi quá về chuyến đi sứ đến Đông Ngô của Gia Cát Lượng. La Quán Trung phác hoạ việc Gia Cát Lượng chiến thắng trong cuộc đấu trí với những mưu thần Đông Ngô, cũng như việc Khổng Minh phóng đại việc Tào Tháo chiêu mộ nhiều tướng giỏi, khiến Tôn Quyền sợ hãi. 

Kể từ đó, La Quán Trung đưa Gia Cát Lượng lên làm ngôi sao trong việc đưa ra những kế sách giúp Tôn Quyền chống Tào. Trên thực tế, sử sách Trung Quốc có ghi lại, Lỗ Túc là người đã đề ra sách lược để Tôn Quyền thực hiện trước khi Gia Cát Lượng đi sứ sang nhà Đông Ngô.

Lỗ Túc khuyên Tôn Quyền: “Mọi người, ai cũng có thể hàng Tào Tháo được, duy chỉ có tướng quân thì không hàng được. Như Lỗ Túc này mà hàng, thì Tháo cho lên làm quan, không phải mất đất đai gì cả. Tướng quân mà hàng Tào thì về đâu?

Lỗ Túc đưa ra chiến lược củng cố vững chắc sức mạnh của họ Tôn ở Giang Đông, tấn công Lưu Biểu, chiếm lấy Kinh Châu để mở rộng thế lực, thiết lập nên căn cứ bền vững ở phía nam sông Dương Tử. 

Tôn Quyền khi hoàn thành được hai bước cơ bản trên sẽ xưng đế rồi đem quân đi đánh Bắc, chiếm lấy Trung Nguyên để thống nhất thiên hạ. Về cơ bản, chiến lược này của Lỗ Túc không khác Long Trung Đối Sách là mấy. 

Đây cũng là cơ sở để Lưu Bị và Tôn Quyền đi đến chung nhận định: “Tào Tháo mới chính là kẻ địch mạnh nhất”. Có thể nói, tầm nhìn của Lỗ Túc qua chiến lược này cũng không hề kém cạnh Gia Cát Lượng.

Đặt nền móng hình thành cục diện Tam quốc

Trước khi cuộc đại chiến Xích Bích bùng nổ, Lưu Bị bị cuốn vào cuộc chiến với Lưu Biểu ở Kinh Châu, tạo cơ hội để Tào Tháo xua quân đánh xuống phía Nam. Trước tình hình cấp bách này, Lỗ Túc cũng bày tỏ sự tán thành với đề xuất xin liên thủ Đông Ngô của Lưu Bị.

Lỗ Túc biết nếu Tào Tháo đánh chiếm Kinh Châu thì sớm muộn gì quân Tào cũng sẽ nhắm đến mục tiêu khác cụ thể là Giang Đông. Mưu thần của Tôn Quyền một bên muốn Tào Tháo đối mặt với nhiều kẻ địch, mặt khác tăng cường vây cánh cho Đông Ngô. 

Hay nói cách khác, Kinh Châu chính là bức tường bảo vệ cho Giang Đông. Hơn nữa, liên minh chống Tào cũng thuận theo ý chỉ của vua Đông Hán, các chư hầu một lòng chống giặc thì cũng là lẽ thường tình. 

Cũng nhờ vậy mà liên minh Tôn Lưu giành thắng lớn trong trận Xích Bích lịch sử. Nhưng sau đó, tình hình ở Kinh Châu bắt đầu trở nên căng thẳng. Với Lưu Bị, chiếm Kinh Châu chính là dấu mốc quan trọng trong sách lược của Gia Cát Lượng. Còn Tôn Quyền muốn làm chủ Kinh Châu để có thể tự quyết định số phận nhà Đông Ngô. 

Về điểm này, Lỗ Túc đã cho thấy tầm nhìn chiến lược của mình, ông thuyết phục được Tôn Quyền cho Lưu Bị mượn Kinh Châu, đóng góp một phần không nhỏ trong việc tạo nên thế chân vạc thời Tam quốc. Nhưng có điều trái ngược là lúc còn sống, tại sao Lỗ Túc không có ý định giúp Tôn Quyền đòi lại Kinh Châu?

Thứ nhất, về lý thuyết thì Kinh Châu trên lý thuyết vẫn là địa bàn của Đông Ngô. Thứ hai, nếu giao đấu với Lưu Bị, Tào Tháo chắc chắn sẽ có cơ hội để khởi quân. Các nhà học giả Trung Quốc sau này có nhận xét, việc Lỗ Túc chủ trương kiên trì liên thủ với quân Thục thì cũng là một cao kiến.

Lỗ Túc đã chịu khá nhiều sức ép sau khi Lưu Bị đẩy quân chiếm Ích Châu. Đây cũng là thời điểm Đông Ngô rất muốn lấy lại Kinh Châu. Tuy nhiên, Lỗ Túc vẫn duy trì được chiến lược ngoại giao mềm mỏng với Quan Vũ, tướng Thục Hán trấn giữ Kinh Châu. Nếu so sánh Quan Vũ như một thanh đao ngược lại Lỗ Túc lại mềm dẻo như dòng nước. 

Lỗ Túc đối với Quan Vân Trường trước thì vui vẻ nhưng sau thì nói đạo lý, khiến Quan Vũ không hề nghi ngờ gì. Lỗ Túc hiểu được rằng, Tào Tháo trước sau vẫn nhắm vào Hán Trung, chứ không chĩa về phía Tôn Quyền. 

Thât đúng như vậy, năm 215, Tào Tháo xua quân đánh chiếm Hán Trung từ tay Trương Lỗ, mở rộng địa bàn kiểm soát đến Lưu Bị. Vì lo sợ thế lực của Tào nên Lưu Bị đành chấp nhận trả lại cho Tôn Quyền 3 quận Giang Hạ, Trường Sa, Quế Dương để xin hoà hiếu với Đông Ngô, tập trung kháng Tào.

Về chiến lược, Lỗ Túc không cần dùng đến binh sĩ mà chỉ cần đem về cho Đông Ngô 3 quận trọng yếu là thành công. Năm 217, Lỗ Túc không may ngã bệnh và qua đời sớm ở tuổi 45. 

Nhưng trước khi ra đi, ông đã gửi gắm người kế tục là Lã Mông một sách lược quan trọng. Đó là nếu như Tào Tháo tấn công Kinh Châu, quân Thục mới là người chịu tổn thất, còn nếu Thục Hán xua quân đánh Tào, Lã Mông sẽ có cơ hội lấy lại Kinh Châu. 

Sau này, Tôn Quyền nhắc lại với Lã Mông còn thừa nhận bản thân rất coi trọng Lỗ Túc. Một là Lỗ Túc đã đề xuất chiến lược đưa Đông Ngô hưng thịnh. Hai là đã đưa ra giải pháp để liên minh với Lưu Bị góp phần vào thắng lợi trong trận Xích Bích. 

Comments (0)

Leave a Reply